vì một tình yêu đối với tình yêu

thái tử Chương 37: Chân thành tha thiết thổ lộ


Chương 37: Chân thành tha thiết thổ lộ

 

“Tiểu Thiên, ta đi múc nước, ngươi, ngươi trước tẩy trừ một chút.” Dạ Tích Tuyết nhìn Tiểu Thiên lỏa thân đứng đó, dáng người kia xinh đẹp tuyệt trần mặc dù dính đầy tro bụi, cũng làm cho hắn mặt đỏ tim đập, càng không dám nhìn phía dưới hắn phấn nộn vừa yêu .

 

Mạc Nhiễm Thiên lúc này mới chú ý tới mình ăn mặc rất mát mẻ , gặp Dạ Tích Tuyết khuôn mặt tuấn tú hồng hồng xoay người rất nhanh rời đi, trong lòng nghĩ mình cư nhiên quên người nơi này thích nam nhân, Dạ Tích Tuyết mặt đỏ có phải hay không cũng thích mình, vừa rồi thượng dược, nga, thiên! Tưởng tượng cũng làm cho sắc mặt Mạc Nhiễm Thiên đỏ thẫm lên.

 

Mạc Nhiễm Thiên xấu hổ , lại không quần áo, người lại bẩn không thể lên trên giường, gặp Dạ Tích Tuyết tiến vào, vội vàng bản năng làm cái động tác tối đáng khinh, hai tay che chở mình chim nhỏ dọa người kia, mặt đỏ đến có thể xuất huyết.

 

Dạ Tích Tuyết thấy động tác hắn sửng sốt, sau đó làm như không thấy được đi tới, đem mộc bồn hướng trên bàn đặt xuống nhẹ giọng nói: “Tiểu Thiên, lau người đi.” Nói xong hai tay đem bố khăng nhúng nước chút cấp Mạc Nhiễm Thiên.

 

Mạc Nhiễm Thiên đứng ở cái bàn bên kia, ít nhất cũng có thể ngăn trở chút, vội vàng tiếp nhận bố khăn nói: “Cám ơn Dạ đại ca.” Sau đó ở trên người lung tung lau sạch.

 

Dạ Tích Tuyết không dám nhìn mắt Mạc Nhiễm Thiên, lập tức đi tới tủ quần đem quần áo màu xám ban đầu cùng tiết khố màu trắng lấy ra, đặt ở bên giường.

 

“Tiểu Thiên, bên ngoài còn đang tìm kiếm, ngươi đêm nay còn trở về sao?” Dạ Tích Tuyết nhìn về phía khuôn mặt Mạc Nhiễm Thiên dấu ấn năm ngón tay trên khuôn mặt tuấn tú.

 

“Ta hiện tại có thể trở về sao? Sợ nhất đi ra ngoài, ngươi liền thoát không được tội, Dạ đại ca, ta còn có việc thỉnh giáo ngươi.” Mạc Nhiễm Thiên trên người vội vàng mặc vào tiết khố cùng quần áo, mới dám ngẩng đầu nhìn Dạ Tích Tuyết.

 

“Kia Tiểu Thiên ủy khuất một chút cùng Dạ đại ca đồng giường được? Chúng ta chậm rãi tán gẫu.” Dạ Tích Tuyết tuy có chút đỏ mặt, nhưng thực đứng đắn.

 

Mạc Nhiễm Thiên thấy hắn vẻ mặt chính khí, cũng không dám hiểu sai.

 

“Ta đây liền không khách khí .” Mạc Nhiễm Thiên nở một nụ cười đi lên giường, ngoan ngoãn ghé vào thành giường, tuy nói dược Dạ Tích Tuyết thực dùng được, nhưng mông còn rất đau.

 

Dạ Tích Tuyết tuy nói rất thoải mái, nhưng thấy Mạc Nhiễm Thiên không phản đối cùng giường, một lòng lại mất tiết tấu, vội vàng đi ra vội vàng rửa mặt chải đầu một chút, trở lại trong phòng, cởi ngoại bào nhẹ nhàng tiến tới giường, nằm thẳng không dám nhìn Mạc Nhiễm Thiên.

 

“Tiểu Thiên muốn thỉnh giáo cái gì?” Dạ Tích Tuyết hỏi.

 

“Ta nghĩ hỏi ngươi võ công lợi hại như vậy, học bao lâu thì được ?” Mạc Nhiễm Thiên biết mình nếu ko muốn bị khi dễ, nhất định phải cường đại hơn.

 

“Tiểu Thiên muốn học?” Dạ Tích Tuyết kinh ngạc quay đầu nhìn Mạc Nhiễm Thiên.

 

“Ân, ta không nghĩ bị người khi dễ .” Mạc Nhiễm Thiên kiên định nói.

 

“Này? Dạ đại ca là từ mười tuổi bắt đầu học, đến hiện tại cũng có mười hai năm võ học .” Dạ Tích Tuyết có chút khó xử nói.

 

“A, ta đây nhất thời học cũng sẽ không học được. Kia có cái võ công gì … học cấp tốc không, ta nghe Nhị hoàng tử nói cũng không phải mỗi người đều như Dạ đại ca có loại võ công cao cường này. Ta chỉ nghĩ nếu có thể đả bại người bình thường là có thể .” Mạc Nhiễm Thiên tiếp tục hỏi, hắn kỳ thật cũng biết loại khinh công này phải thật lâu mới có thể học được, TV chỉ là nói như vậy thôi, không có mười năm tám năm, kia không gọi là võ công.

 

“Học cấp tốc? Thì phải có người đối chiến .” Dạ Tích Tuyết nhíu mày nói, “Bất quá Tiểu Thiên lực vẫn chưa đủ, phải rèn luyện nhiều hơn, buổi sáng ta xem Tiểu Thiên thân thủ không sai, rất có lực, bình thường cũng sẽ không thua .”

 

“Ai, đáng tiếc vẫn là bại bởi hỗn đản kia.” Mạc Nhiễm Thiên tức giận nói.

 

“Tứ Hoàng Tử tất nhiên là không thể so những người khác, cho nên ngươi cũng thấy hắn không đến học tập . Ngươi a, rất xúc động .” Dạ Tích Tuyết sủng ái .

 

“Ta không biết a, bởi vì Nhị hoàng tử lúc trước nói mọi người võ công đều như vậy, cho nên ta nghĩ sẽ thắng, không nghĩ tới, ai, nói đến thật sự là cám ơn Dạ đại ca, bằng không đêm nay ta sẽ bị súc sinh kia đùa chết .” Mạc Nhiễm Thiên tưởng tượng lần này, cảm thấy được đầu vai cùng pp đều sinh đau, hơn nữa đình phía sau kia cũng không chịu nổi.

 

“Tiểu Thiên, ngươi đã học võ không kịp, hiện tại đó là vấn đề chính, còn có ngươi có thể ở trên người giấu chủy thủ và vân vân, cũng có thể phòng ngừa ngoài ý muốn.” Dạ Tích Tuyết còn thật sự nói.

 

“Ân, này ta biết, ở trong hàng cung ta có vài thứ như vậy .” Mạc Nhiễm Thiên nghĩ đến mình từng học vài thứ với mấy đồ chơi đó, một đao có thể rất nhanh cổ địch nhân xịt máu.

 

Dạ Tích Tuyết nhìn Mạc Nhiễm Thiên con ngươi đen lý hiện lên lợi quang, trong lòng âm thầm ngạc nhiên, Thái Tử điện hạ này hoàn toàn khác với lời nói mọi người, lúc trước mình có tình y với hắn, nghĩ muốn bảo hộ hắn, hiện tại hắn bỗng nhiên cảm thấy được Mạc Nhiễm Thiên tuyệt không đơn giản, nhưng nam nhân như vậy càng làm cho hắn kinh hỉ.

 

“Tiểu Thiên nghĩ muốn khi nào thì quay về hoàng cung? Phỏng chừng hiện tại toàn bộ kinh thành đều rơi vào bên trong khủng hoảng, ha ha.” Dạ Tích Tuyết bỗng nhiên cười ra tiếng, giống như đây là nhất sự kiện thực hảo ngoạn.

 

“Dạ đại ca tựa hồ thật cao hứng?” Mạc Nhiễm Thiên kỳ quái quyết định.

 

“Ha hả, chính là cảm thấy được làm cho đủ loại quan này an nhàn tiêu dao bị kinh hách một lần cũng là hảo ngoạn. Hiện tại tất cả mọi người biết Thân Quốc hạ chiến thư, nhưng nghĩ đem ngươi đưa cho Tề vương sẽ gió êm sóng lặng , căn bản không biết hối cải, hàng đêm ca múa mừng cảnh thái bình, gia thê mỹ thiếp, Mạc quốc sớm hay muộn sẽ thua ở trong tay bọn họ. Hiện tại ngươi không thấy , bọn họ ko phải đánh giặc, thì bọn họ không chết.” Dạ Tích Tuyết có chút tức giận bất bình, kỳ thật hắn là tối không hy vọng đem Mạc Nhiễm Thiên đưa người hướng Tề quốc .

 

“Dạ đại ca cũng biết việc này a. Ai.” Mạc Nhiễm Thiên đại thở dài, tựa hồ có thể đoán được số phận mình về sau có bao nhiêu nhấp nhô .

 

“Tiểu Thiên, nếu ngươi không muốn, Dạ đại ca có thể đem ngươi cứu đi, chúng ta đi tiêu dao giang hồ thế nào?” Dạ Tích Tuyết gặp Mạc Nhiễm Thiên khuôn mặt tuấn tú u buồn, lập tức đau lòng lên, không khỏi đem ý nghĩ của chính mình nói ra.

 

“A?” Mạc Nhiễm Thiên chấn động, lập tức nhìn một đôi mâu lý tràn ngập trìu mến, bỗng nhiên giật mình, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, nam nhân này rõ ràng là thích Thái Tử .

 

“A, ta, ta là nói, ngươi, ngươi nếu không nghĩ đi Tề quốc, ta, chúng ta có thể bỏ đi rất xa.” Dạ Tích Tuyết gặp Mạc Nhiễm Thiên cổ quái nhìn hắn, khuôn mặt tuấn tú càng ngày càng hồng, nói cũng nói không rõ nữa.

 

“Dạ đại ca, ngươi chính là người quan trọng, quốc gia an nguy, thất phu có trách, huống chi ngươi lại là mệnh quan triều đình?” Mạc Nhiễm Thiên trong lòng nghi hoặc càng ngày càng nhiều .

 

“Ách, này, kỳ thật chức quan của ta là hư không, là Hoàng hậu nương nương kêu Hoàng thượng phong , mà ta vào cung, cũng chỉ là, chính là?” Dạ Tích Tuyết khẩn trương nói không ra lời.

 

“Chỉ là cái gì? Cùng Hoàng hậu nương nương lại có cái quan hệ gì, ta muốn bị làm hồ đồ .” Như thế nào Dạ Tích Tuyết cũng cùng Tiêu hương hương quen biết.

 

“Này, Tiểu Thiên ngươi đừng chê cười Dạ đại ca, ta chỉ là vì tiến cung nhìn ngươi, mà Hoàng hậu nương nương đúng là giúp ta vào cung nhìn người.” Dạ Tích Tuyết vừa nói xong, nhìn Mạc Nhiễm Thiên tinh mâu lóe sáng động lòng người, làm cho Mạc Nhiễm Thiên càng thêm khẳng định mỹ nam tử này đối Thái Tử là có tình ý, thật không nghĩ tới ngốc Thái Tử này thật đúng là ngốc nhân có ngốc phúc.

 

“Nàng vì cái gì phải giúp ngươi?” Mạc Nhiễm Thiên trong lòng khác thường hỏi.

 

“Này, ta cũng không rõ ràng, bất quá sau khi ta tiến cung liền an bài cho ta làm võ sư bọn công tử hoàng tử này, mà ngươi lại không đến luyện tập, cho nên ta cũng không có thể thường xuyên gặp ngươi, hôm nay nhìn ngươi đến sàn vật, ta, ta thật là cao hứng.” Dạ Tích Tuyết cố lấy dũng khí đem tâm ý đối Mạc Nhiễm Thiên nói, hắn sợ sau khi trở về lại không thấy được hắn .

 

Mạc Nhiễm Thiên khóe miệng mãnh trừu, nhưng nhìn đến khi tinh mâu trong suốt tha thiết chân thành kia của Dạ Tích Tuyết nhìn mình, bỗng nhiên trên mặt nóng lên, trong lòng dâng lên cảm giác khác thường.

6 responses

  1. icegirl91

    Thank nàng nhìu lắm.

    Tháng Tám 2, 2011 lúc 8:45 sáng

    • ai mà đọc mà comt thanks ta là ta vui rùi…

      Tháng Tám 2, 2011 lúc 5:14 chiều

  2. hix !!! mong mỏi mòn cái chương này

    tình củm quớ !!! ta thích dạ đại ca pé Thiên phải đối đãi ảnh tốt đấy

    đa tạ cô cải nhiều !!!

    Tháng Tám 3, 2011 lúc 2:57 chiều

    • ta cũng thích, giá gì ta có 1 người như vậy..*tâm hồn thiếu nữ mơ mộng*…

      Tháng Tám 3, 2011 lúc 10:37 chiều

  3. Ta hựn a~ >_<
    cái pass thử hết JayChou đến Châu Kiệt Luân đều k đc..tự nhiên đag ngồi học TA..lại nhớ đền a kirio..vào thử chuẩn luôn T.T..Bh đag tự kỉ..sao lúc đấy ngu wá =,.=

    Tháng Tám 8, 2011 lúc 5:09 chiều

    • ta chỉ bít nói thế này..” < ngu thiệt"

      Tháng Tám 8, 2011 lúc 6:04 chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s