vì một tình yêu đối với tình yêu

thái tử Chương 43: mưu đồ bí mật


Chương 43: mưu đồ bí mật

 

Chỉ thấy tiểu nam hài tuấn mỹ kia nước mắt chảy ròng, miệng cắn một đoàn bố, áo bị thối lui đến thắt lưng, tiết khố cũng kéo lộ ra ngoài, Từ võ đang dùng tùy thủ tùy ý đùa bỡn vận mệnh tử tiểu nam hài coi như chưa phát dục hoàn toàn, mà Mạc Tử Viêm cắn đầu vai trắng nõn gầy yếu của tiểu nam, bàn tay to còn lạp xả chu quả phấn nộn trước ngực tiểu nam hài.

 

Mạc Nhiễm Thiên trực giác mình khí huyết dâng trào, hai cái súc sinh này, tùy ý đùa bỡn còn không cho tiểu nam hài quát to, tiểu nam hài đau quá mà biểu tình vặn vẹo làm cho Mạc Nhiễm Thiên hai tay nắm chặt.

 

Mạc Tử Viêm miệng buông tiểu nam hài ra, Mạc Nhiễm Thiên chỉ thấy trên vai miệng vết thương máu chảy đầm đìa, nghĩ đến giống mình tối hôm qua , hận không thể lập tức giết Mạc Tử Viêm, thật không nghĩ tới hắn có thể biến thái đến nông nỗi như thế.

 

“Ha ha ha, tứ Hoàng Tử đang trút giận đấy sao?” Từ võ tay tiếp tục đùa bỡn, hai mắt lại nhìn về phía Mạc Tử Viêm vẻ mặt hung ác nham hiểm .

 

Mạc Tử Viêm bỗng nhiên tựa vào ghế trên âm lãnh nói: “Thái Tử cư nhiên hồi cung , bổn hoàng tử mà biết ai dám làm hỏng chuyện tốt của ta, nhất định đưa hắn bầm thây vạn đoạn.”

 

“Tứ Hoàng Tử bớt giận, Thái Tử sớm muộn gì cũng là của ngươi, tối hôm qua còn chưa tới tay sao? Bản công tử chính là suy nghĩ đã lâu, nếu không lấy được ngon ngọt, trả lại cho hắn đắng cay, đến bây giờ còn chưa lấy được, ta sẽ nhường tứ Hoàng Tử lần này.” Từ võ nhìn Mạc Nhiễm Thiên xuất thủ lên tiểu nam hài kia, ánh mắt tức giận phiếm ánh sáng lạnh.

 

“Ngươi không được, vậy ngươi ngoạn cái gì? Vật nhỏ, thích khó chịu?” Mạc Tử Viêm một phen đem tiểu nam hài xả đến trong lòng ngực, “Bổn hoàng tử cho ngươi càng thích!” Mạc Tử Viêm tưởng tượng đến thân thể mê người Mạc Nhiễm Thiên kia đã muốn phát cuồng.

 

“Ngô ngô…” Tiểu nam hài bị Mạc Tử Viêm áp đảo ở trên đùi hắn, Mạc Tử Viêm mạnh mẽ nhất xả, tiết khố tiểu nam hài bị lôi ra, Ngay sau đó một tay mạnh mẽ nắm lên tiểu pp tiểu nam hài sờ, sau đó ở không hề báo động trước hạ, ‘ ba ’ một tiếng, mạnh mẽ đánh vào pp thượng. Đau đến miệng tiểu nam hài kêu to, nhưng không phát ra âm thanh nào.

 

“Ha ha, Từ võ ngươi không biết tiểu tiện nhân này căn bản không cách nào so sánh với cùng Tiểu Thiên, Tiểu Thiên da thịt kia, tiểu cúc kia, bổn hoàng tử nhất định phải nếm được hắn! Ngươi về sau cách hắn xa một chút!” Mạc Tử Viêm có chút điên cuồng, một chút cười, một chút lại âm lãnh vô cùng.

 

Đúng vậy, tại hạ không dám, tứ Hoàng Tử không phải muốn đưa Thái Tử điện hạ đi Tề quốc sao?” Từ võ lập tức hèn mọn nói, hắn không dám cùng Mạc Tử Viêm tranh. Bởi vì phụ thân hắn đã cảnh cáo tứ Hoàng Tử hắn gây vào không được.

 

“Hừ, Tề Quân Hành kia thật sự là khinh người, sớm muộn gì bổn hoàng tử cũng tiêu diệt hắn! Hiện tại là không có biện pháp hoãn binh, bất quá cho dù đưa cho hắn, bản Thái Tử cũng muốn chơi trước!” Mạc Tử Viêm khóe miệng lộ ra tà ác cười.

 

Mạc Nhiễm Thiên bị Mạc Nghị Thần ôm chặt lấy, bởi vì Mạc Nghị Thần nếu không ôm nhanh hắn, phỏng chừng hắn lại xúc động chạy đi đánh người, đương nhiên đó là tự mình chuốc lấy cực khổ, võ công Mạc Tử Viêm không phải thứ bọn hắn hai người có thể đối phó .

 

“Tiểu Thiên, bình tĩnh!” Mạc Nghị Thần dùng sức túm Mạc Nhiễm Thiên lại, cuối cùng đem Mạc Nhiễm Thiên tiết lực đặt ở ghế trên, nhẹ giọng quát.

 

“Như thế nào bình tĩnh, cái súc sinh kia!” Mạc Nhiễm Thiên oán hận nói, nghĩ đến mình nhục nhã, lại tức giận không thể phát ra.

 

“Hiện tại nếu ngơi đi ra ngoài, sẽ bị hắn ngoạn!” Mạc Nghị Thần âm thanh lạnh lùng nói, Mạc Tử Viêm điên cuồng toàn bộ hoàng cung đều biết.

 

Mạc Nhiễm Thiên lập tức bình tĩnh thấp giọng nói: “Vì cái gì phụ hoàng mặc kệ hắn?”

 

“Ai, phụ hoàng chưa chính mắt gặp qua, chính là nghe được tiếng gió, nói trước kia ngươi thường bị người khác đùa giỡn, cũng là cho chơi, phụ hoàng cũng chỉ cho rằng là giỡn, hơn nữa?” Mạc Nghị Thần khó xử nói.

 

“Hơn nữa bảo hộ ngươi là chức trách của ta, nếu ngươi gặp chuyện không may, ta sẽ lãnh hết thảy trách nhiệm. Nhị ca thực xin lỗi ngươi.” Mạc Nghị Thần có điểm cô đơn, chính mình vô dụng tạo nên người thương thường xuyên bị khi dễ.

 

Mạc Nhiễm Thiên sửng sốt, không lên tiếng nữa.

 

‘ ba! ’ lại một tiếng mạnh mẽ phát ra, Mạc Nhiễm Thiên biết tiểu nam hài kia lại bị đánh, nhưng mình lại vô lực cứu hắn, nhìn Mạc Nghị Thần bộ dáng tự trách, hắn tâm không đành lòng, Mạc Nghị Thần thương hắn, hắn đương nhiên biết hắn là tận dụng hết khả năng bản thân che chở cho hắn ờ bất cứ đâu, nhưng trong hoàng cung này rất hắc ám, rất biến thái, cho nên hắn cũng chỉ có thể yên lặng chịu được, nghĩ đến hắn vì Thái Tử chịu đựng một đao kia, hắn tâm càng nhuyễn , hiện tại càng làm cho hắn biết thêm vì sao phải dựa vào Lục hoàng tử, chỉ là vì hảo hảo bảo hộ mình a.

 

“Nhị ca, không cần nói nữa, Tiểu Thiên đều hiểu được.” Mạc Nhiễm Thiên chủ động kéo Mạc Nghị Thần đi khỏi lâu.

 

“Tiểu Thiên, đừng xúc động, ra ngoài cung lại làm cho Tứ đệ không kiêng nể gì, Nhị ca sợ bảo hộ ngươi không được, khiến ngươi bị thương tổn.” Mạc Nghị Thần thâm tình nhìn Mạc Nhiễm Thiên.

 

“Ân, ta đã biết.” Mạc Nhiễm Thiên đứng dậy, lại nhìn về phía cách vách, tiểu nam hài kia đã muốn chết ngất, Mạc Tử Viêm đang dùng tay ngoạn sau hậu đình tiểu nam hài, mà Từ võ cười đến cực kỳ dâm tiện.

 

Mạc Nhiễm Thiên đau lòng lại phẫn nộ, đang lúc hắn nghĩ mình vô lực rời đi, bên ngoài vang lên âm thanh ầm ỹ, Mạc Tử Viêm cũng dừng hành vi biến thái của hắn lại, cho Từ võ đem tiểu nam hài ném ở một bên ghế dài, trường bào sửa, hai người đi ra gian ngoài.

 

Mạc Nhiễm Thiên lập tức dừng cước bộ, nghe được bên ngoài giọng nam rất quen thuộc, vội vàng nhìn ra ngoài, người này là nam tử trung niên ở ‘ Chu phượng các ’, Từ võ một tiếng ‘ cha ’ biểu lộ thân phận người này.

 

“Vi thần tham kiến tứ Hoàng Tử, tứ Hoàng Tử bên này thỉnh! Tiểu Võ, ngươi đi một bên chơi đi, cha có việc cùng tứ Hoàng Tử đàm!” Từ Mạc đem Mạc Tử Viêm mời vào một khác gian trong nhã thất.

 

Mạc Nhiễm Thiên trong lòng kinh hãi, mơ hồ cảm giác được âm mưu, rất muốn đi nghe lén, bất đắc dĩ cách nhau quá xa, chờ hắn tìm được cơ hội, tránh đi Từ võ, khi chui vào nhã gian bọn họ cách vách, chỉ nghe một chút nào đó.

 

“Ngày mốt Lục hoàng tử làm lễ trưởng thành, nhất định không thể để hắn thực hiện được!” Từ Mạc thanh âm phi thường nghiêm túc, mà Mạc Tử Viêm vẻ mặt âm lãnh, không ra tiếng.

 

Mạc Nhiễm Thiên trong lòng kinh ngạc, là chuyện gì không thể khiến Mạc Hiên thực hiện được, ở lệ lớn mà gây sự là không có khả năng , kia còn có chuyện gì?

 

“Nếu không tứ Hoàng Tử tiên hạ thủ vi cường!” Từ Mạc thanh âm lại vang lên.

 

“Hiện tại ngốc tử kia biến thông minh, lại đối với Hoàng tử ấn tượng không tốt, như thế nào xuống tay?” Mạc Tử Viêm có chút thanh âm buồn bực.

 

“Nếu không…” Từ mạc cư nhiên tiến đến cái lổ tai Mạc Tử Viêm thì thầm to nhỏ, làm cho Mạc Nhiễm Thiên hận nghiến răng, điều gì mà không thể nói ra ngoài sao? Chẳng lẽ bọn họ đối hắn có âm mưu gì, mình bị cống cho Tề quốc, bọn họ còn bày ra cái gì?

 

“Ân, mặc kệ thế nào, hắn sớm muộn gì cũng là người của bổn hoàng tử, lúc bổn hoàng tử đi Tề quốc, bên này liền phiền toái Rất khanh .” Mạc Tử Viêm chậm rãi nói.

 

“Tứ Hoàng Tử khách khí , vi thần sẽ làm ổn thỏa hết sức.” Từ mạc thanh âm cao hứng .

 

“Ân, mẫu phi nói Tiêu hoàng hậu lợi hại, ngươi cần phải lưu ý, phụ hoàng gần đây đều không đi nơi mẫu phi, Rất khanh tốt nhất nghĩ biện pháp, làm cho tiếng của mẫu phi thổi qua tai Hoàng thượng cũng tốt.” Mạc Tử Viêm nhìn mắt Từ Mạc.

 

“Vi thần hiểu được, cái này kêu Nghiêm công công an bài.”

 

“Ân, sự tình nếu thành, Rất khanh tự nhiên là đại thần công lớn nhất Mạc quốc , bổn Hoàng tử sẽ không bạc đãi ngươi .”

 

“Tạ ơn tứ Hoàng Tử! Đến lúc đó tứ Hoàng Tử chỉ phải đáp ứng vi thần một sự kiện là có thể rồi .” Từ Mạc cũng không phải là kẻ hám danh.

 

“Đừng nói nhất kiện, mười kiện cũng là việc nhỏ.” Mạc Tử Viêm khóe miệng tà cười, Mạc Nhiễm Thiên nhìn hết hồn, đã biết vừa đi Tề quốc, Mạc quốc cũng đừng xảy ra chuyện gì mới tốt, chính mình nhất định phải báo cho Tiêu hương hương biết, bằng không kết quả là toàn bộ công lao uổng phí, mình không công chịu khổ.

One response

  1. cho ta xin cái tem nhé =))) Pass của nàng quá dễ *bò lăn ra cười* pass c.50 cũng là cái con mèo mà em của ta hay chơi đùa nờ =))~ hắc hắc

    Tháng Tám 14, 2011 lúc 12:03 chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s