vì một tình yêu đối với tình yêu

mỹ nhân kiếp-w1: 14-15


14

Là ghen tị đi?

Nhìn  Trác Bất Phàm nhìn chằm chằm Tiểu Đào bộ dáng rõ ràng chính là ghen tị.

Nhưng là ghen tị — như thế nào có khả năng?

Hắn ôm ta thật chặc, lại ghen tị — đánh chết ta cũng không tin tưởng!

“Ngươi cùng Tiểu Đào là quan hệ gì?”

“quan hệ gì?– bạn tốt a.” Ta theo miệng thật trả lời.

Trác Bất Phàm nhìn chằm chằm ta, dường như muốn hỏi ta, lại thôi.

Một lát sau, Trác Bất Phàm bỗng nhiên nói,“Người hầu của Trang rất nhiều, có lẽ bốt đi vài người thì tốt hơn.”

[ nếu ta không có nghe ra chủ ý của hắn, thì phải là ngu ngốc !]

“Tiểu Đào thực chịu khó, hẳn là sẽ không đến phiên nàng đi?”

Trác Bất Phàm hắc hắc ánh mắt giống như xem diễn biến tâm lý của ta,“Ngươi che chở nàng như vậy?”

Ta trợn mắt,“Ở thời điểm ta thống khổ nhất, cũng chỉ có nàng quan tâm ta.”

“Cục cưng……”

Ta nhíu mày,“Ta không thích ngươi bảo ta như vậy. Ngươi vẫn như bọn Kỉ bá họ gọi  ta Tiểu Phạm tốt rồi.”

[…… Vì cái gì lộ vẻ mặt đau thương thế chứ?]

“Cục cưng……” Hắn ôm ta, vẫn không thích danh gọi ta.“Ngươi là cục cưng của ta……”

**

Ta bỗng nhiên nhớ tới Nhã Thụ, phải đi hỏi hắn.

“Ngươi thích Trác Bất Phàm sao?”

Nhã Thụ nở nụ cười,“Trác trang chủ đối đãi ta rất tốt.”

“Ngươi thích hắn sao?” Ta không để hắn lơ truy vấn.

Nhã Thụ chậm rãi lắc đầu.“Ta thích cuộc sống hiện tại, không hơn.” Hắn giương mắt xem ta,“Trác trang chủ thích ngươi, ngươi cần phải hảo hảo nắm chắc.”

[ cái gì a? Trác Bất Phàm thích ta? Cho dù hắn bế ta nhiều như vậy, đối ta cũng thực ôn nhu, đối với ngươi như thế nào cũng quên không được hắn từng đối ta ác ngôn ác bá đi. Hắn sẽ thích ta?– cho dù là như vậy –]“Ta mới không có khả năng thích hắn!”

Nhã Thụ cư nhiên lộ ra thần sắc thương hại,“Ngươi hiện tại không quý trọng, cẩn thận về sau sẽ hối hận.”

“Ngươi chừng nào thì biết nhiều như vậy ?” Ta cười nói.

Dùng ta chống ra sau, ngồi ở lan can .

“Nếu có cơ hội cho ngươi trở thế giới của ngươi, ngươi nguyện ý sao?” Ta hỏi.

“…… Ta không nhớ rõ, mà ta thích hiện tại. Không quay về, đối ta không có gì tổn thất.” Trong ấn tượng của ta Nhã Thụ là người phi thường ôn nhu, vì cái gì hắn lại có thể như thế lãnh đạm nói ra những lời này?

“Còn phụ thân của ngươi? Ngươi không nghĩ muốn gặp hắn?”

“Phụ thân?– vì cái gì ta không có gì cảm giác?” Nhã Thụ nhìn chằm chằm ta,“Hắn cùng ta thân mật sao?”

Ta lắc đầu.

“Đúng vậy . Ta không nghĩ muốn thay đổi cuộc sống hiện tại. Ngươi cũng không nói cái gì nên trôi qua thì cho nó trôi qua sao.”

Ta có chút thất vọng rời đi, dường như ta thấy Trác Bất Phàm theo trong phòng Nhã Thụ đi ra. Hắn ở nơi này làm gì? Ta không rõ ràng lắm. Đương nhiên càng không biết được nói hắn suy nghĩ cái gì.

*******

15

“Ta cũng không phải phạm nhân, ngươi không cần phải suốt ngày đều nhìn chằm chằm ta?!”

Ta đối với tên nam nhân kề cận này lo to.

“Ta sợ không bên cạnh ngươi thì ngươi sẽ biến mất .”

“Cáp, ta cũng không phải thần tiên, không bay mất được?!”[ ta còn không tìm ra phương pháp trở về, thì làm sao mà bay mất được?]

“Ngươi có biết hay không khi ngươi mang ta theo, uy thế của ngươi bị hạ thấp? Mọi người đều nói ngươi bị hư nảo mới coi trọng tên béo như ta……”

Ta thật vất vả giải nghĩ cho hắn nghe,“Không nên hơi một tí liền hôn ta!”

Hắn dùng ngón tay lướt qua môi ta ,“Đỏ au , nhìn tốt lắm.”

Ta trên mặt nóng lên, xoay qua không để ý tới hắn.

**

“Trác công tử……”

Nói chuyện là một vị tuyệt sắc giai nhân. Mi không vẽ mà cong, má không điểm mà hồng, vài phần yêu diễm, vài phần thanh lệ, đuôi lông mày khóe mắt, tràn đầy phong tình.

“Như Ý cô nương.” Trác Bất Phàm không có buông ta ra ôm vào lòng hắn, cùng nàng gật đầu chào hỏi.

“Vị này là……”

“Phạm công tử.” Trác Bất Phàm như thế nói.

“Hắn chính là — Trác công tử gần đây mê người này ?”

Ta nghe trong thanh âm của nàng ra vài phần không cam lòng, vài phần thương tâm.

[ lại là một nữ tử si tình Trác Bất Phàm sao?]

Bất quá nàng không biểu hiện ra đối ta khinh thường, hẳn là có vài phần tài tình.

“Trác công tử lúc nhàn hạ, xin mời công tử lại chỗ Như Ý. Như Ý bị có rượu ngon, tùy thời có thể đến.”

[ hoa rơi cố ý, nước chảy thật sự vô tình?] ta mắt lé nhìn Trác Bất Phàm.

Hắn nói vài câu, làm cho ta nghe không rõ lắm.

“Yến thảo như bích ti, tần tang thấp lục chi. Làm quân hoài về ngày, là thiếp đoạn trường khi……”

Ta không biết nàng xướng cái gì, khúc hát dễ nghe tới đâu cũng khiến ta buồn ngủ.

Dừa vào vòng ngực rộng của Trác Bất Phàm, ta bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Ta khép lại hai mắt, không quản bọn họ liết mắt đưa tình!

**

“Ngươi sẽ không ăn dấm chua.”

Trác Bất Phàm hỏi ta.

Thân mình đã đầy đặng, so với trước kia gầy trơ xương, có lẽ sờ đã hơn.

“Ghen cái gì?” Ta mắt buồn ngủ mông lung.

Người này tinh lực hơn người làm cho ta ăn không tiêu.

“Không có gì.” Hắn thở dài, hôn lên cổ ta, nhẹ nhàng mút vào, lưu lại dấu vết.

“Ngươi khi nào biết?”

Ta không có hỏi hắn muốn ta biết cái gì. Bởi vì ta biết hắn sẽ không nói cho ta biết.

Hết thảy thuận theo tự nhiên không tốt sao?

“Tái chấp nhận ta mợt lần.”

Phân thân hắn lớn mạnh lại chen vào dũng đạo nhỏ hẹp của tata.

Ta không thể không tự hỏi.

**********

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s